Lảm nhảm cuối tuần

Cuối tuần, rảnh rỗi, vô tư gẫm nghĩ lung tung. Chuyện này, đan chuyện kia, đan đến chuyện học guitar, học tập, viết lách. Túm lại là lảm nhảm …

Hồi nhỏ, lúc còn nhỏ, còn vô tư lắm – lúc đó lớp 2 hay lớp 3 gì đó, một bài tập làm văn ghép chữ “hoa phượng” và “đỏ chói”. Tôi nối từ đỏ chói sang hoa phượng, thế là ra từ “đỏ chói hoa phượng”. Tôi bần thần không hiểu tại sao mọi người ồ lên cười và make laugh on me (làm trò cười) với cách nối từ vô tư hồn nhiên như cô tiên đó. Tôi cũng suy nghĩ mấy năm liền và đến nay tôi cũng nghĩ what wrong with that, what the hell matter with that way of thinking? Tôi nghĩ chả có gì sao, và tôi thấy tự hào vì mình đã bị cười một cách vô cớ (ko hợp lý).

Từ cái vụ nối từ, tôi bị mang tiếng dốt Văn, chậm tiếp thu 😉 – có lẽ chính điều này tích luỹ đôi khi khiến tôi tự kỷ ám thị. Lớn lên hơn xíu, những năm đầu đại học, trong xóm trọ, nhóm bạn tứ xứ mỗi thằng mỗi tài lẻ, trong đó có ngón đàn của ku Hưng (nhà hắn ở Huế, giờ hấn đàn cho Hari uôn j đó, nghe bảo cụng nổi tiếng lắm) làm tôi mê mẩn, tôi quyết mua cây đàn tầm sư học đàn, ngày ngày qua học mót, cuối cùng cũng đàn mót được mấy bài. Mấy bài ni tôi dùng đi dùng lại để thả thính từ đó đến giờ … Có điều liên quan ở đây, khi tôi mua cây đàn về nhà, có người ủng hộ, có người không, có người bảo tay chân to ngắn như vậy làm sao đàn được, tôi chả tự kỷ ám thị mình, vì tôi biết rất nhiều người vẫn đàn được cho dù họ không có tay, thế là đến nay tôi vẫn tự học mót đàn qua mạng và qua bạn bè theo cách của mình. Tôi đang tập bài Cannon in D (bài mà tôi thích nhất), và tôi thấy tốc độ học của mình nhanh hơn, cải thiện đáng kể so với 6 năm trước.

Nhảy qua chuyện tiếng Anh, những ngày đầu bắt đầu đi làm, với vốn tiếng Anh ít ỏi, đủ xài, không biết bao nhiều lần ngắc ngứ, cứng học khi tranh luận với bạn bè, hoặc trao đổi công việc với đồng nghiệp. Mỗi lần như thế tôi lại có động lực luyện tập hơn, tôi lên youtube xem đi xem lại các clip về luyện âm, đọc nhiều bài báo tiếng Anh … Tuy nhiên vẫn không hiệu quả. Có lẽ do sai phương pháp. Tôi chạy qua một vài trung tâm để học, nhưng vẫn không hiệu quả, sau đó tôi có qua trung tâm anh ngữ thượng đỉnh ở đường Cao Thắng quận 3 và luyện phát âm ở đó. Vì sao lại luyện phát âm, vì khi bạn biết cách phát âm chuẩn thì bạn sẽ nghe chuẩn, từ đó tôi luyện âm đến líu lưỡi, méo miệng nhưng vẫn chả ăn thua, vẫn cái thổ ngử ăng lê (như ku Hiếu – bạn cùng trường đại học hay nói hắn). Nhưng được cái trình nghe được cải thiện, và nói chuyện có vẻ người nghe hiểu được ý mình (hoặc có thể họ giả vờ hiểu cho qua). Tôi tiếp tục hành trình luyện tập tiếng Anh hằng ngày qua mạng, nào là hellochao (luyện phát âm, ngữ pháp), tắm anh văn, nói chung là ép xung bản thân, vẫn không hiệu quả, tôi chuyển qua hướng tiếp cận theo kiểu tập gym, tập nhẹ ít nhưng đều đặn điều độ, đến giờ tôi đã tự tin chém gió tiếng Anh, nghĩ ra mấy trò cười để chọc mấy em Tây, bơm câu – xen ngang(góp vui) lời xếp khi xếp làm trò cười trước đám nhân viên. Tôi nhớ có lần (lúc đó mới ra “truồng”) – đi làm công ty hư máy lạnh, thấy chị bạn ra mồ hôi, tôi buột miệng vô tư hỏi “are you hot?” (ý tôi là chị có thấy nóng không). Chị đỏ mặt trả lời(cười) – “yeahh, I  am hot, little bit sexy – no – yah – and sexy”. Tôi bần thần không hiểu tại sao? Mấy anh bạn nói nhỏ giải thích là phải hỏi “do u feel hot” (chị có thấy nóng hok) – đại loại là dùng sai cấu trúc. Từ đó, khi đụng đến từ hot, tôi rất cẩn thận khi hỏi.

Lại nhảy qua chuyện viết lách, chém gió sử sách, địa lý. Thời con đi học – văn sử địa cực kỳ không thích và là ác mộng ban ngày mỗi khi kiểm tra bài 5′ mỗi tiết, tôi tìm đủ mọi cách để lẩn tránh nó, bao nhiêu là chiêu trò (nào là đi giả vờ đau bụng, đi toilet …) tuy nhiên, những quả trứng vẫn tròn trịa trong bảng điểm và có khi cho luôn vào cả sổ đầu bài. Sau này, có cơ hội đi nhiều, đọc nhiều mới thấy tầm quan trọng của Văn, sử, địa. Học tốt văn, cách viết lách của bạn sẽ mượt mà, trôi chảy hơn. Sử, nếu có vốn sử tốt, bạn chém gió đa chiều hơn, sâu hơn, khi nói chuyện có cả tá chủ đề để nói kết hợp với Địa. Một phần bây giờ tôi thích sử địa có lễ nhờ vào những ngày tháng vật vờ thời phổ thông? (cảm ơn vì những năm tháng vật vờ, vô tư đó).

Dài quá, chả biết là mình đang viết cái gì, cơ mà mục đích chính là tản mạn suy nghĩ cuối tuần về tự kỷ ám thị, vượt qua định kiến, chê bai. Tôi nghĩ ở góc độ nào đó, định kiến, chê bai chính là động lực để mỗi cá nhân phát triển. Khi nghe cảm thấy rất khó chịu, nhưng ngầm lại thầm cảm ơn họ những người cho ta (định kiến, chê bai). Nếu không có những ý kiến nghe rất xương thì sao có động lực để luyện tập? Mà luyện tập thế nào nhỉ, chả có công thức nào cả, tất cả là do bản thân, tuy nhiên vẫn có những công thức chung để chúng ta tham khảo.

Tập nốt bài Cannon in D rồi đi bơi thôi 😉 À mà không, xem clip này – ôi sao dễ thương quá đi mất

https://www.facebook.com/long.ky.anh/posts/10207016736616473?notif_t=feedback_reaction_generic¬if_id=1494058204642017 – ahihi

p/s1: đọc lại, chả hiểu mình viết cái quái gì, lủng củng, lóc chóc, bài đặt thêm mấy từ đờ heo, đờ hiếc kiểu nửa tây, nửa ta … etc – mà sao phải tự xoắn mình thế nhỉ, mình thích thì mình viết thôi, ơ sao lại phải xoắn 😉

p/s2: con người ai cũng có những điểm giới hạn và khuyết điểm, điều đó không có nghĩa là bản thân bạn không thể vượt qua nó. Nếu bạn thích, quyết tâm và lì đòn,  thì không gì là không thể. (Cơ mà đôi khi chuyện tình cảm nó lại hơi ngược – đối với tôi, tôi nghĩ đó là vì duyên chưa đến thôi 😉 – hehe)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *