Lảm nhảm cuối tuần

Cuối tuần, rảnh rỗi, vô tư gẫm nghĩ lung tung. Chuyện này, đan chuyện kia, đan đến chuyện học guitar, học tập, viết lách. Túm lại là lảm nhảm …

Hồi nhỏ, lúc còn nhỏ, còn vô tư lắm – lúc đó lớp 2 hay lớp 3 gì đó, một bài tập làm văn ghép chữ “hoa phượng” và “đỏ chói”. Tôi nối từ đỏ chói sang hoa phượng, thế là ra từ “đỏ chói hoa phượng”. Tôi bần thần không hiểu tại sao mọi người ồ lên cười và make laugh on me (làm trò cười) với cách nối từ vô tư hồn nhiên như cô tiên đó. Tôi cũng suy nghĩ mấy năm liền và đến nay tôi cũng nghĩ what wrong with that, what the hell matter with that way of thinking? Tôi nghĩ chả có gì sao, và tôi thấy tự hào vì mình đã bị cười một cách vô cớ (ko hợp lý).

Từ cái vụ nối từ, tôi bị mang tiếng dốt Văn, chậm tiếp thu 😉 – có lẽ chính điều này tích luỹ đôi khi khiến tôi tự kỷ ám thị. Lớn lên hơn xíu, những năm đầu đại học, trong xóm trọ, nhóm bạn tứ xứ mỗi thằng mỗi tài lẻ, trong đó có ngón đàn của ku Hưng (nhà hắn ở Huế, giờ hấn đàn cho Hari uôn j đó, nghe bảo cụng nổi tiếng lắm) làm tôi mê mẩn, tôi quyết mua cây đàn tầm sư học đàn, ngày ngày qua học mót, cuối cùng cũng đàn mót được mấy bài. Mấy bài ni tôi dùng đi dùng lại để thả thính từ đó đến giờ … Có điều liên quan ở đây, khi tôi mua cây đàn về nhà, có người ủng hộ, có người không, có người bảo tay chân to ngắn như vậy làm sao đàn được, tôi chả tự kỷ ám thị mình, vì tôi biết rất nhiều người vẫn đàn được cho dù họ không có tay, thế là đến nay tôi vẫn tự học mót đàn qua mạng và qua bạn bè theo cách của mình. Tôi đang tập bài Cannon in D (bài mà tôi thích nhất), và tôi thấy tốc độ học của mình nhanh hơn, cải thiện đáng kể so với 6 năm trước.

Nhảy qua chuyện tiếng Anh, những ngày đầu bắt đầu đi làm, với vốn tiếng Anh ít ỏi, đủ xài, không biết bao nhiều lần ngắc ngứ, cứng học khi tranh luận với bạn bè, hoặc trao đổi công việc với đồng nghiệp. Mỗi lần như thế tôi lại có động lực luyện tập hơn, tôi lên youtube xem đi xem lại các clip về luyện âm, đọc nhiều bài báo tiếng Anh … Tuy nhiên vẫn không hiệu quả. Có lẽ do sai phương pháp. Tôi chạy qua một vài trung tâm để học, nhưng vẫn không hiệu quả, sau đó tôi có qua trung tâm anh ngữ thượng đỉnh ở đường Cao Thắng quận 3 và luyện phát âm ở đó. Vì sao lại luyện phát âm, vì khi bạn biết cách phát âm chuẩn thì bạn sẽ nghe chuẩn, từ đó tôi luyện âm đến líu lưỡi, méo miệng nhưng vẫn chả ăn thua, vẫn cái thổ ngử ăng lê (như ku Hiếu – bạn cùng trường đại học hay nói hắn). Nhưng được cái trình nghe được cải thiện, và nói chuyện có vẻ người nghe hiểu được ý mình (hoặc có thể họ giả vờ hiểu cho qua). Tôi tiếp tục hành trình luyện tập tiếng Anh hằng ngày qua mạng, nào là hellochao (luyện phát âm, ngữ pháp), tắm anh văn, nói chung là ép xung bản thân, vẫn không hiệu quả, tôi chuyển qua hướng tiếp cận theo kiểu tập gym, tập nhẹ ít nhưng đều đặn điều độ, đến giờ tôi đã tự tin chém gió tiếng Anh, nghĩ ra mấy trò cười để chọc mấy em Tây, bơm câu – xen ngang(góp vui) lời xếp khi xếp làm trò cười trước đám nhân viên. Tôi nhớ có lần (lúc đó mới ra “truồng”) – đi làm công ty hư máy lạnh, thấy chị bạn ra mồ hôi, tôi buột miệng vô tư hỏi “are you hot?” (ý tôi là chị có thấy nóng không). Chị đỏ mặt trả lời(cười) – “yeahh, I  am hot, little bit sexy – no – yah – and sexy”. Tôi bần thần không hiểu tại sao? Mấy anh bạn nói nhỏ giải thích là phải hỏi “do u feel hot” (chị có thấy nóng hok) – đại loại là dùng sai cấu trúc. Từ đó, khi đụng đến từ hot, tôi rất cẩn thận khi hỏi.

Lại nhảy qua chuyện viết lách, chém gió sử sách, địa lý. Thời con đi học – văn sử địa cực kỳ không thích và là ác mộng ban ngày mỗi khi kiểm tra bài 5′ mỗi tiết, tôi tìm đủ mọi cách để lẩn tránh nó, bao nhiêu là chiêu trò (nào là đi giả vờ đau bụng, đi toilet …) tuy nhiên, những quả trứng vẫn tròn trịa trong bảng điểm và có khi cho luôn vào cả sổ đầu bài. Sau này, có cơ hội đi nhiều, đọc nhiều mới thấy tầm quan trọng của Văn, sử, địa. Học tốt văn, cách viết lách của bạn sẽ mượt mà, trôi chảy hơn. Sử, nếu có vốn sử tốt, bạn chém gió đa chiều hơn, sâu hơn, khi nói chuyện có cả tá chủ đề để nói kết hợp với Địa. Một phần bây giờ tôi thích sử địa có lễ nhờ vào những ngày tháng vật vờ thời phổ thông? (cảm ơn vì những năm tháng vật vờ, vô tư đó).

Dài quá, chả biết là mình đang viết cái gì, cơ mà mục đích chính là tản mạn suy nghĩ cuối tuần về tự kỷ ám thị, vượt qua định kiến, chê bai. Tôi nghĩ ở góc độ nào đó, định kiến, chê bai chính là động lực để mỗi cá nhân phát triển. Khi nghe cảm thấy rất khó chịu, nhưng ngầm lại thầm cảm ơn họ những người cho ta (định kiến, chê bai). Nếu không có những ý kiến nghe rất xương thì sao có động lực để luyện tập? Mà luyện tập thế nào nhỉ, chả có công thức nào cả, tất cả là do bản thân, tuy nhiên vẫn có những công thức chung để chúng ta tham khảo.

Tập nốt bài Cannon in D rồi đi bơi thôi 😉 À mà không, xem clip này – ôi sao dễ thương quá đi mất

https://www.facebook.com/long.ky.anh/posts/10207016736616473?notif_t=feedback_reaction_generic¬if_id=1494058204642017 – ahihi

p/s1: đọc lại, chả hiểu mình viết cái quái gì, lủng củng, lóc chóc, bài đặt thêm mấy từ đờ heo, đờ hiếc kiểu nửa tây, nửa ta … etc – mà sao phải tự xoắn mình thế nhỉ, mình thích thì mình viết thôi, ơ sao lại phải xoắn 😉

p/s2: con người ai cũng có những điểm giới hạn và khuyết điểm, điều đó không có nghĩa là bản thân bạn không thể vượt qua nó. Nếu bạn thích, quyết tâm và lì đòn,  thì không gì là không thể. (Cơ mà đôi khi chuyện tình cảm nó lại hơi ngược – đối với tôi, tôi nghĩ đó là vì duyên chưa đến thôi 😉 – hehe)

Sáu phép tịnh tiến của Inamori Kazuo

Tôi may mắn được đọc cuốn “Cách Sống” của tác giả Inamori Kazuo. Tôi nghĩ đọc đi đọc lại và trích dẫn lại những đoạn hay từ cuốn sách sẽ giúp tôi nhớ lâu hơn và biết đâu được ai đó vô tình lướt qua blog sẽ biết nó.

1. Nỗ lực để không thu kém người khác
Đi sâu vào nghiên cứu học hỏi nhiều hơn người khác và duy trì nghiêm túc quá trình này. Nếu có thời gian kêu ca phàn nàn thì hãy sử dụng nó để nỗ lực tiến lên phía trước dù chỉ là một chút (vài mm)
2. Khiêm tốn, không tự mãn
Khiêm thu ích, tức là khiêm tốn thì hạnh phúc sẽ đến. Đức khiêm tốn sẽ giúp thanh lọc tâm hồn. Sông sâu sóng lặng, lúa chín cúi đầu.
3. Nhìn lại bản thân mỗi ngày
Kiểm tra xem xét lại hành động và suy nghĩ của mình hàng ngày, xem mình có suy nghĩ nào ích kỷ không. Nỗ lực sửa chữa sai sót của mình.
4. Cảm ơn đời đã cho mình được sống
Luôn suy nghĩ: Được sống trên cõi đời này đã là một hạnh phúc lớn lao. Nuôi dưỡng tấm lòng biết ơn dù là từ những điều nhỏ nhặt nhất.
5. Nhân hậu, vị tha
Làm việc thiện, suy nghĩ về người khác, để tâm vào mọi lời nói hành động, yêu thương mọi người. Người làm việc thiện nhiều sẽ được đền đáp, đúng như câu: “Nhà tích thiện, luôn thịnh vượng”.
6. Không để cảm tính chi phối, không quá dằn vặt trăn trở
Không kêu ca, bất mãn, lo lắng, trăn trở, dằn vặt những chuyện không đâu.

Để tránh tình trạng đó, cần phải toàn tâm toàn ý bắt tay vào công việc để không ân hận gì.

Ngoài sáu điều trên có có những điều hay khác mà tôi từng được đọc từ Kinh Phật, cuốn Đạo Đức Kinh, Triết lý Vô Vi của Lão Tử, triết lý của Lý Tiểu Long, góc nhìn của Albert Einstein về cuộc sống, triết lý sống của Steeve Jobs, nhiều và rất nhiều điều hay mà tôi rất muốn viết trên blog của mình (mục chuyện đời).

Link cuốn sách: http://www.hoangcuong.online/cach-song.html

Gẫm gàn chuyện đời

Mình để title “stay hungry, stay foolish” – hôm nay tự nhiên ngồi gẫm lại cái câu rất đỗi quen thuộc này.

Nhịp đập cuộc sống hối hả, nhiều khi làm cho người ta trở nên lười biếng, bảo thủ, định kiến. Những cuộc tranh luận không dân chủ khiển cho người nhiệt tình, dấn thân rồi cũng lâm vào trạng thái im lặng, makeno (mặc kệ nó). Điều này quả thật nguy hiểm – nếu không tranh luận thẳng thắn, sợ mếch lòng thì con người ta sẽ dễ tự phụ và không sẵn sàng tìm hiểu chân lý để tranh luận, con người dễ dẫn đến sự ù lỳ, lười nhác và ích kỷ.

Phải luôn luôn giữa cho mình một ngọn lửa, đủ âm ỉ để đốt cháy niềm đam mê, và gợi nhớ mỗi khi người ta nản chí – stay hungry, stay foolish

stay hungry
stay hungry
stay foolish
stay foolish

Góp nhặt những cái nhìn đầu tiên khi đặt chân lên đất Malaysia

Về mặt tổ chức hành chính:
Malaysia chia theo từng bang(theo bác bạn ngồi cạnh chuyến bay – từng làm trợ lý cho vua xứ Mãlay thì có 5 bang lớn, theo chủ hostel thì 14 bang, theo wikipedia thì 15 bang, ??). Trong từng bang lại có một vị vua, và trong các vị vua này sẽ luôn phiên nhau làm vua của vua (vua của Malaysia hiện tại gần 90 tuổi) – vòng xoay là 5 năm (tay chủ hostel thì nói 4 năm). Nhưng quyền lực hiện tại thì nằm trong tay thủ tướng. Về các đảng phái ở Malaysia thì có nhiều đảng và đảng hiện tại đang nắm quyền gần như vô đối (bác bạn đi cùng chuyến bay kể lão nắm quyền hiện tại cụng bá đạo và gần như là “đíc tây tờ”).
Về kinh tế:
Malaysia chỉ sếp sau Singapore (Malay trước đây luôn muốn nuốt trọn và dùng mọi thủ đoạn để níu kéo Sing tự chủ và hình thành một nhà nước độc lập như bây giờ).
Dân số của Malay thì mình không nắm rõ nhưng dân số của KL thì cỡ 1.5 đến 1.6 triệu thua xa nhiều so với Sài Gòn(8.22), Băng Cốc (6.3 triệu), Jakarta là (9.6 triệu) – theo số liệu mình nghe kể và kiểm tra lại qua google.
Tập đoàn có thể nói là “chaebol” của Mã đó là Petronas (cái này là quan điểm riêng của mình). Khi đến KL không thể không nhìn thấy tòa tháp đôi Petronas nổi tiếng, nằm chình ình ngay vị trí đắt xắt ra miếng ở KL.Thời tiết ở Mã lay cũng có hai mùa mưa nắng (chắc tác giả bài hát Quê em hai mùa mưa nắng, một mùa mưa và một mùa không mưa từng qua Malay và nhiều nứoc khác trong ĐNA chăng?).
Về ẩm thực, đồ ăn đồ uống khá đa dạng, phong phú điển hình là ẩm thực Ấn, Tàu, Mã. Giá cả cũng khá hợp lý từ 5-15 ringgit là đủ cho một bữa ăn đầy đủ dinh dưỡng (không lo còi xương nhé).

Về không gian kiến trúc, và cơ sở hạ tầng:
Đường sá rộng rãi, thoáng mát sạch sẽ. Cây xanh 2 bên đường nhiều và toàn là những cây cổ thụ, nếu ở Việt Nam chắc là bị “sâu” ăn từ ngọn đến rễ từ lâu rồi :|. Bố trí kiến trúc khá hài hòa giữa các cụm nhà cao tầng kết hợp công viên, cây xanh, hồ nước. Khoảng cách giữa các cụm nhà cao tầng khá hợp lý – đủ để người ta vươn tầm nhìn ra xa, không cảm giác ngột ngạt bởi những tòa nhà chọc trời. Họ cũng có một con kênh vừa (không lớn lắm) nằm len lỏi ngay KL.
Ở Malay có 3 nhóm người chính: Mã-Mã, Mã-Ấn và Mã Trung. Người Mã-Mã có vẻ cởi mở và thân thiện nhất (theo suy nghĩ chủ quan của tui là như vậy).
Tiếng Anh của người Mã khá tốt – giọng chuẩn Anh (tất nhiên là không chuẩn = giọng Mỹ của tôi :v ). Đến đoạn ni quảng cáo 5s – tôi hay chém gió với mấy ku Tây balo và mấy ku bạn cùng công ty bên Ben Cốt(BK). Tụi nó cứ nghĩ tui du học đâu đó từ Mỹ, hay Úc hay Anh (tất nhiên ko phải từ sao hỏa). Tui khiêm tốn phán “tiếng Anh của tao chỉ là mức trung bình ở Việt Nam” – đứa nào cũng mồm miệng tròn vo như chữ o (tròn gần = quả trứng gà). Ở trên mạng (youtube) có rất nhiều nguồn để các bạn có thể luyện giọng Mỹ (giọng mỹ hay, đơn giản các bạn nên luyện 😉 ).
Kết thúc phần một, đấy là những mảnh vụn góp nhặt được trong hôm nay, ngày đầu tiên tại KL. Đây là những dòng viết sau khi trải nghiệm lòng vòng KL, góc nhìn còn hạn hẹp (do thời gian ngắn), chỉ là quan điểm cá nhân, có thể mỗi người sẽ có một cảm nhận khác khi đến Malaysia, nhưng mình nghĩ, ASEC bắt đầu có hiệu lực, chúng ta hiểu sâu hơn về văn hóa, con ngừoi, lịch sử, thể chế của các nước thành viên, chúng ta sẽ biết các tiếp cận khéo léo và dễ dàng hơn là thầy bói xem voi (đừng hoang tưởng về ASEC 😉 . Một điều nữa là khi đọc sách, hay đọc note này chỉ giúp bạn có những ý niệm về một thứ gì đó chưa rõ ràng đối với bạn, nó sẽ hữu ích hơn khi bạn thực tế trải nghiệm, chiêm nghiệm về những cái mà bạn đã đọc 😉

Viết cho ngày mới, thiệt là mới

Những ngày qua nhiều cảm xúc đến với mình. Và quả thật mình có quá nhiều cảm xúc 😀
Mình quyết định sẽ mở một chuyên mục riêng về những suy nghĩ và kinh nghiệm trong cuộc sống. Dành cho blog cá nhân thầm kín kia chỉ những chuyện cả nhân và góc riêng chỉ mình biết.
Chả biết từ khi nào văn phong của mình lại dài dòng văn tự khúc dạo đầu như rứa ( làm tình thì chắc cần phải dài dòng thì mới hiệu quả – sách vở nói vậy :v)
Sáng ni khi đi làm mình vừa đi vừa nghĩ về chuyện khởi nghiệp và những trường hợp xoay quanh nó.
Thằng nhiều tiền, khi khởi nghiệp, thường lại thiếu trình độ và ko am hiểu về kỹ thuật và công nghệ.
Những thằng giỏi về kỹ thuật rành công nghệ lại đói tiền (đốt tiền đuờng dài, thì phải mạnh vì gạo, bạo vì tiền) – nhiều khi mấy tay này lại hơi lập dị, và ego quá lớn nên rất khó thành công khi khởi nghiệp.
Những thằng được cả 2 thì lại thiếu quan hệ, và những tiêu chí khác. Có thằng thì lại chỉ thích đi một mình, có thằng thì chưa làm đuợc gì lại sợ người ta cướp mất ý tưởng …
Lại nhớ đến một năm trước, mình gặp một anh khá lớn tuổi có nhờ mình SEO giúp web của anh chuyên về mái hiên di động. Trước đó lão có rất nhiều tiền, đạn nhiều vô kể, bắn lung tung và xối xả – để rồi khi hết đạn lão lại ki bo từng cắc khi đầu tư vào SEO cho trang web về mái hiên của lão.
Chuyện đời đúng trăm ngả, chả biết đường nào mà lần, cứ thế vô vi như Lão Tử có phải hay không? Đến đâu rồi sẽ đến, stay hungry, stay foolish – Sống như ngày mai sẽ chết.
À mà không mình lại nhớ đến câu nói của Ngọc Trinh (ngưòi mình hay mơ đến mỗi khi quay tay) – không tiền thì cạp đất mà ăn à.
Tỉnh lại, làm việc, chiến thôi.